Hạo Nhiên Nguyễn tấn Ích




CƠN NHỚ THỦY TRIỀU




Nhớ người,vốc nắng vào thơ,
Nâng cao âm vận, vàng mơ điệu buồn.
Nhớ người, gọt ánh tà dương,
Ủ đầy gối mộng lên hương tóc nồng.
Quê xa, năm tháng phiêu bồng,
T́m nơi cánh phượng lời hồng môi em.
Ta về nhốt cả trời đêm,
Trong căn gác hẹp cho mềm tương tư.
Mưa đêm khắc khoải tháng mười,
Nâng niu giấc ngủ, gọi mời chiêm bao.
Chia đều nỗi nhớ xanh xao,
Nửa phơi ngày nắng, nửa vào canh thâu.

Triều đưa con sóng bạc đầu,
Măi ru điệu nhớ, đâu màu tóc xanh?!