Chôn quá khứ
Dung Viễn
Xứ
Đào hố sâu ta
vùi chôn quá khứ
Dập lửa lòng trả lại chữ yêu thương
Chẳng ấm êm đừng
lưu luyến vấn vương
Không hợp ý đi chung đường
càng khổ
khóc tình si, khi
tình yêu đổ vỡ
Ôm đau thương than thở kiếp má hồng
Giây tình ái tưởng
kết đầy hoa mộng
Nghĩ người xưa còn đọng chút hương thừa
Đem yêu thương để nhen hồng bếp lửa
Tàn lạnh lâu rồi… cháy nữa được đâu
Thôi ta cam ôm hận nuốt bi sầu
Hương vị
ngọt biến thành câu cay
đắng
Lửa vô thường ngập tràn trong đêm
vắng
Đốt tim côi
phỏng nặng kiếp đọa đày
Quá não lòng nên chán
kiếp trần ai
Cầu xin Chư Phật ra tay cứu độ
Bao nghiệt
ngã con vùi sâu dưới mộ
Đuốc từ bi soi sáng nẻo tâm linh
Về bến giác vui cuộc
đời thanh tịnh
Cho tâm hồn có chỗ
để dựa nương
Nhỏ xuống trần gian giọt nước cành dương
Hoa bác ái nở,tình thương cao đẹp
Không đau
khổ chốn tình trường chật hẹp
Ta chôn vùi quá
khứ kể từ đây!
![]()