VIÊN PHƯƠNG




Buồn viễn xứ




(Kính dâng mẹ trong muôn ngàn nỗi nhớ thương)

Đêm thanh vắng âm thầm con đếm bước
Lặn lội đường nước lạnh chân đơn
Lệ tuôn rơi,rơi rải suốt canh trường
Trên bến vắng lên thuyền con vượt biển
Thuyền viễn xứ bềnh bồng trong nguy biến
Sóng nộ cuồng hung hăn khiếp thuyền nhân
Loài dă man hải tặc lắm hung hăng
Người đói khát dật dờ cơ sinh tử
Rồi từ đó bước phong trần lữ thứ
Nợ giang hồ lăng tử vội cưu mang
Thương quê hương ṃn mỏi phía trời Nam
Ḍng dư lệ tuôn tràn ôi! mặn đắng
Thường những buổi hoàng hôn trên đảo vắng
Con ngồi buồn lặng ngắm áng mây trôi
Thả hồn đơn theo gió cuối chân trời
T́m quê mẹ! đâu rồi quê của mẹ
Chợt đâu đó những lời than khe khẻ
Mẹ yêu ơi con trẻ quá bơ vơ…
Con xa xuôi trong kiếp sống mong chờ
Ngày mai sẽ thanh b́nh vui tương hội