
Bỏ Phố - Sương
Mai
Năm năm bỏ phố ta đi
biệt
Về giữa rừng già hát với
thơ
Nhưng dấu buồn xưa dường lả tả
T́nh yêu nào khác
một cơn mơ
Năm năm mà ngỡ
thời gian đọng
Ở cuối chân mày, khoé
mắt kia
Lộng giả rồi qua như giấc mộng
Sầu dâng hiu hắt
dưới đèn khuya
Năm năm đă tưởng ḷng phai nhạt
Mà khối u t́nh vẫn đứng nguyên
Đâu đó ḍng sông
loang loáng bạc
T́m đâu ngày tháng
chút b́nh yên?
Năm năm bỏ phố ta đi
biệt
Ngắt cánh hoa vàng
thả cuối sông
Đứng ngó mong theo ḍng nước chảy
Người xưa không biết thấy ǵ không?