Biển chiều
XUÂN VŨ



Biển gợi lòng ta nỗi nhớ nhà
Cồn chim cồn ốc thuở nào xa
Con cua con cá lùa vô lưới
Ngư phủ lưng trần ráng nắng pha

Ta dẫu vượt qua mấy đại dương
Nửa đời lang bạt kiếp tha phương
Hồn vẫn bay về làm hạt cát
Nằm lăn trên bãi biển quê hương

Sẽ xây lầu cát như xây mộng
Chẳng sợ công lao của dã tràng
Bọt biển không tan vào dĩ vãng
Mơ ước nhồi trong những hạt vàng

Bờ bãi lõm lồi hình nanh gấu
Bọt vụn trắng xóa dưới chân ta
Mặt trời hấp hối bơi trong sóng
Cát rây trong tóc muối ăn da

Vỏ sò vỏ ốc đầy hai túi
Khua vui như nhạc tuổi thơ ngây
Tưởng chiếc nỏ thần vừa lấy được
Mà đâu thành ốc giữa nơi nầy

Ôi cát pha lê trắng Cửa Tùng
Dấu chân nâu sậm bãi Đồ Sơn
Ngọc trai lấp lánh xanh Trà Cổ
Lệ buồn tập kết ngập Sầm Sơn

Ta như chiếc nhạn mũi Cà Mau
Gió biếc trời xanh muôn trượng cao
Ngực ta như cánh buồm căng gió
Hồn ta dậy tiếng sóng ào ào

Chim trời tung cánh ngoài muôn dặm
Nửa vòng trái đất ngóng trông về
Dư âm sóng dội bài thơ cũ
Đốt cháy lòng ta nỗi nhớ quê