Bài thơ độc vận
Vườn ai hoa bưởi đã thơm
lừng
Biếc nụ tầm xuân hoa nhớ
không ?
Tản mạn phương trời mây trắng lướt
Mầu cờ ươm nắng gió bay tung
Con thuyền hồ hải đương đầu
sóng
Tìm bến phương nào nước ngọt trong
Tâm hướng chẳng phai mầu sắc cũ
Chén mừng xuân mới tạm vui chung
Vui chung để
nối tình đồng đạo
Gốc bể chân mây
bước não nùng
Mài kiếm nhìn trăng nào mấy kẻ ?
Cùng chung tâm
tưởng chuyện
non sông
Sương nhuộm mái xanh, đầu trắng bạc
Biển trời man mác ngẩn ngơ trông
Mười hai con giáp lần
thay đổi
Chả lẽ riêng mình … con số không ?
Kià trẻ nhỏ vui chơi ngựa
gỗ
Khoe tài quyết chí vượt tây đông
Lòng em hãnh diện
về thanh sử
Oanh liệt ngàn xưa … giống Lạc Hồng
Này tích vua Hùng
xây dựng nước
Trưng Vương, Triệu Nữ với Quang Trung
Ngây thơ ta ước
như con trẻ
Hay cũng vô tri tựa gốc tùng
Sừng sững đầu ghềnh đùa cợt gió
Dở, hay, thành, bại… cũng là không
Nhưng ôi ! Người chẳng là cây cỏ
Khối óc, con tim
nặng trĩu lòng
Dám chắc ngày mai trời lại sáng
Vườn nhà lựu thắm
lại lên bông
Trùng
Quang 2000